Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

ANH MANG HÌNH HÀI CỦA GIÓ

Được đăng bởi admin

Biết nói sao bây giờ khi gió có mấy khi dừng chân ?
Biết nói sao đây khi gió cứ mơn trớn rong ruổi cùng mây khắp nẻo đường …

Em – bông hoa nhỏ dại khép chốn mình cùng đất , cứ gắng vươn cao ngóng nhìn : gió “ôm”mây cùng bay đi đâu ???

Sao anh không ngồi lại đây ? Em – bông hoa nhỏ dại cũng xynh xắn lắm kia mà ? Sao anh không dừng chân một chút thôi – chỉ một chút mà, để đôi mình nhìn ngắm nhau , kể nhau nghe biết bao ngày xa cách …

Anh cứ đi , đi mãi chẳng chịu dừng, dẫu đường còn dài và lắm chông chênh . Mặc em nhỏ bé cứ kêu gào một góc , chẳng thể bật gốc cây mình mà cuộn mình theo chiều gió cuốn đi chỉ với ước mong bé nhỏ “được kề bên anh “ .

Em ở nơi đây , ôm mảnh đất nâu màu áo mẹ . Anh đi xa , chẳng biết có nhớ đường về, khi mang màu xanh thẳm cùng mây cao đổ nắng , khi xao xác xám đen rồi mưa chợt đổ - tưới lên em :”một cơn giá rét lòng “. Chợt giật mình :” anh giận hờn , trách móc gì em sao ?”

http://www.xinhxinh.com.vn/xxxadmin/archive/images/Truyen%20hay/Mua-hoa-dai-2.jpg
***


Ngày qua ngày , cánh hoa dần thâm đen và tàn úa . Cứ gượng mình ngóng lên trời cao :” gió ơi gió , sao gió mãi không về  … em buồn em nhớ , gió biết chi không ?”.

Ngày qua ngày , trời thu xanh vắt , gió “vờn” mây tung cao cùng chim hót cười đùa . Em nơi này – đang dần tàn úa , rơi rụng từng cánh mỏng … Sao anh cứ uốn mình lên tít trời xanh mà không chịu hạ xuống một chút nhớ đến“ người tình bé nhỏ “ này … hay vì anh đã quên ?

“ Ừh, do mây cao trong xanh vắt , nắng chín thật vàng tươi ; từng đám, từng mảnh , từng hạt lóng lánh như thủy tinh lộng lẫy“- em biết mà , đầu “hoa” rũ xuống buông xuôi , chẳng còn muốn gọi , chẳng còn buồn van nơn …

Từng cánh rơi không nhung nhớ , từng nhụy vàng ngả màu chẳng buồn vương … Em trở về ôm trọn mình cùng đất mẹ , nhưng làm sao để quên một cuộc tình mong manh ấy dẫu vẫn biết ở đời hoen – thâm – sân – si nặng nợ …

***
Tháng này qua tháng khác cứ trôi đi êm đềm, nhưng nỗi đau nơi em vẫn gần như tê dại … Dẫu chẳng còn thấy gió , dẫu chẳng còn buồn nhìn mây nhưng làm sao em quên một cuộc đời với vài ngày ngắn ngủi đầy đau thương nơi chân trần , mắt thịt đấy ….? Làm sao cho em quên …? Anh cho em những phút giây thần tiên dù là ngắn ngủi, anh dịu dàng nhẹ nhàng lướt qua cánh hoa mềm - môi em . Rồi anh bỗng bay đi để cho em bao muộn phiền nhung nhớ , tâm can em chỉ còn chữ "buốt đau "

Rồi một bông hoa nữa theo em, nhưng rách nát hơn , thảm hại hơn, em cay mắt nhìn từng cánh mỏng của người bạn như bị ai đập cho nát bét …À hóa ra là do đông về , mây xám xịt chẳng còn xinh ; gió cuồng phong đập mạnh vì tức tối , thân hoa cứ thế mà chầy vấy vết thương như từng cây kim đâm phải ….

Rồi anh mất mây – người thứ ba vội vã , rồi anh mất cả hoa – em bé nhỏ dại khờ … Anh chỉ là cơn gió lãng du bay bốn biển , anh tồn tại như thế , anh “ cần “  tự do mà quên đi “sự thèm khát yêu đương “ của người đối phương ư ? Anh đáng trách , nhưng nào em có thể khi : “ Anh – Mang – Hình – Hài – Của – Gió “.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét